PDA

View Full Version : Mother ,gửi mẹ của con



thanh_nd
07-05-2012, 14:51
Gửi papa ,mum mum


Nhớ những ngày còn đi học mẫu giáo ,được cắp sách tới trường ,được lớn lên trong những câu hát ru à ơi ,à ơi …

Con lại thầm cảm ơn đấng sinh thành đã sinh ra con ,đã cho con được có mặt trên thế giới này ,cho con được sống ,được lớn lên ,được ước mơ và hy vọng và được nói lời cảm ơn đến cha mẹ con .Khi còn rất nhỏ ,cũng chẳng nhớ là mấy tuổi nữa .bài hát ngày đầu tiên đi học cất lên : ‘ Ngày đầu tiên đi học ,em nước mắt nhạt nhòa ,cô vỗ về an ủi ,mẹ dỗ dành thiết tha …’’có lẽ ngay từ những khi con chưa nhận thức được việc con được sinh ra như thế nào ,con được chăn sóc ra sao trong những ngày đầu tiên có mặt trên cuộc đời . Mẹ đã là người đầu tiên ‘’vỗ về an ủi ,dỗ dành con’’ , mỗi khi con khóc ,khi con khó ngủ trong đêm hay khi con cáu gắt ,mẹ vẫn luôn lặng lẽ phía sau con ,chăm sóc, vỗ về …bao nhiêu đêm mẹ thức trắng ? chỉ thế thôi ,con cũng không trả lời được .

Với con , ngày sinh ra là một kỷ niệm đang nhớ ,tất nhiên là theo lời kể của mẹ . Một lần trong biết bao lần mẹ phải ra đồng bắt cua về nấu canh lo cho bữa cơm trưa ,tối của gia đình .chắc lúc đó chỉ mới có chị con được sinh ra mẹ nhỉ hihi .giữa trưa hè nắng nóng .Cái nóng miền bắc cộng với khí hậu miền biển ở quê mình thì thật là khó chịu .Đúng lúc ấy mẹ trở dạ và con được sinh ra tại nơi đồng ruộng .Nói như thế thì hơi buồn cười .Chắc là không phải ngay mảnh ruộng nhà mình đâu mẹ nhỉ hi ! con nghĩ là mẹ sẽ được ba đưa về trạm xá quê mình .Lúc đầu với làn da hơi ngăm đen con lại tin điều ấy là đúng .Còn bây giờ theo thời gian có lẽ con đã trắng hơn nhiều lắm .Cái ngày sau khi sinh con ra ấy chắc là mẹ mừng lắm vì ba ,mẹ đã có một cậu con trai là con đấy.Con cũng mừng lắm ,mà không biết là lúc đó con khóc hay cười nữa .Nhưng theo kinh nghiệm thì lúc đó chắc là con khóc mẹ nhỉ hii .đứa trẻ nào cũng vậy mà ! (^.^)
Rồi đến cái tên ‘THÀNH’ của con ,đến tận năm 23 tuổi con mới hiểu hết được ý nghĩa mà mẹ đã đặt cho nó .Hết sức là đơn giản thôi.Ngày xửa ,ngày xưa ,chẳng là ở xã mình khi ấy có bác tên ‘THÀNH’ giống tên con ấy .Bác ấy làm chủ tịch xã, không biết mẹ hâm mộ bác ấy thế nào mà mẹ mong muốn con sau này giống bác ấy.Có lẽ là giống trong từ ‘thành đạt’ chỉ là lý do đơn giản như vậy thôi mà cái tên lại làm cho con rất tự hào vì nó mang rất nhiều ý nghĩa .Thành đạt hay thành công đều đúng cả


Ngày xưa ấy chính vì mẹ rất cá tính và mạnh mẽ nên cái tên của con là do mẹ đặt cho ,hii.
Mẹ dành luôn cả phần của bố nữa chứ…kể về tiểu sử của mẹ thì khỏi phải nói rồi .Nơi quê ngoại ,mẹ là chỉ huy trưởng trên mọi mặt trận chỉ sau ông bà ngoại thôi .Từ công việc trong gia đình như rửa bát ,nấu cơm ,quét nhà dọn dẹp cho đến việc ra đồng chăm sóc lúa như bón phân ,làm cỏ ,đi cấy, đi gặt …thời con gái ,khi không có ông bà ngoại ở nhà mẹ là thứ 2 ,kế bác cả mà tay cầm roi đứng kêu xếp 2 hàng ngoài sân phân công công việc cho từ bác cả đến các dì ,ai nấy đều nghe lời và làm việc răm rắp .con nghe các bác kể lại sao mà sao oai nghi lẫm liệt thế .gmty69

thanh_nd
07-05-2012, 17:26
Hồi xưa nơi quê nhà hay mất điện lắm .Quạt điện cũng chưa có .Ngày xưa con rất biếng ăn ,chẳng thế mà hồi nhỏ vừa gầy ,vừa đen lại xấu xí .Chắc mẹ chăm sóc con vất vả lắm nhất là tới những bữa ăn .rồi cả những khi tắm cho con nữa chứ .Lúc đó chắc con cũng 6 hay 7 tuổi rồi nhỉ .Gia đình ta đã có đầy đủ 3 chị em con như bây giờ rồi .Vào một buổi sáng ,mẹ kêu cả 3 chị em xuống đây mẹ ‘lột da’ cho nào . hi ! không phải là ‘lột da’ đâu .mà là mẹ tự tay tắm cho chị em con đấy ,nhưng chắc do đi chơi nắng nhiều quá nên da không được trắng đấy mà ,những lúc như thế ,cả 3 chị em đều rất sợ vì tắm nước lạnh hồi nhỏ lại sợ nước ,mà mẹ tắm lại đau nữa chứ….Bây giờ thì có muốn cũng khó lắm vì con đã lớn rồi đâu thể để mẹ tắm và gội đầu cho được .Lại còn giặt quần áo cho cả gia đình nữa ,vì hồi bé đâu có đứa nào biết giặt quần áo đâu mẹ .Thôi thì chắc tay mẹ đau rát lắm .Những ngày còn đi học tiểu học ,ba ,mẹ đã rất quan tâm tới việc học hành .Luôn tìm cách nào đó để con được vào học trường giỏi và đặc biệt là trong lớp chọn nữa chứ,lớp ‘A’ ấy .Vậy nhưng hồi nhỏ thì có biết đấy là đâu ,rất mải chơi ,chẳng chịu học hành gì cả chỉ suốt ngày lo đi chơi quay ,chơi bắn bi .Chẳng phải là ngày xưa lực học của con rất bình thường chỉ ở mức trung bình thôi .thế nên thành tích trong 5 năm học tiểu học chẳng mang về chiếc giấy khen nào cả .Hay là thầy hiệu trưởng phát giấy khen đến lượt con thì hết nhỉ …hihi .Con chẳng nhớ nữa ,hồi đó đi học khá vất vả . Quê mình toàn đường đất đá .Những hôm trời mưa thì quả là thử thách lớn .ổ gà ,ổ vịt được lấp đầy bằng những vũng nước đục,không thấy gì cả .Con đương từ nhà tới trường không xa lắm nhưng đi bộ thì phải vượt qua những chướng ngại vật khôn lường .té ngã là‘Chuyện bình thường ở huyện ‘ .Nhất là những buổi đi học chung với lũ bạn ,con trai mà ,nghịch lắm .Gặp những vũng nước đầy bùn đất như thế chúng thay phiên nhau té nước rồi chát đất cát và quần áo ,thế là lấm lem hết cả lũ .Về đến nhà thì không biết có bị mẹ mắng cho trận nào không thì chẳng nhớ .Chỉ biết rằng những bộ quần áo ấy là do mẹ giặt cả ,tốn không biết là bao nhiêu công sức mới sạch được .gmty115
Rồi từ từ những công sức và sự chăm lo ấy đã dần được đền đáp .Khi lên cấp 2 tấm giấy khen đầu tiên mang về là lớp 6A .học hành cũng không ra gì ,nhưng nếu mà nhìn về tiểu sử của nó thì tới tận lúc ấy là chưa có chiếc giấy khen nào cả .Chắc là thầy giáo nương tay mà mang về cho nó danh hiệu học sinh khá.Được đà lấn tới ,con bắt đầu có cương vị lãnh đạo trong lớp .Được bầu làm 1 trong 4 tổ trưởng để cai trị quần chúng nhân dân . Không dừng lại ở đó đến năm lớp 7 ,tiếp tục gặt hái nhiều thành công hơn nữa.Đó là hai tấm giấy khen liên tục trong 1 năm liền .và đặc biệt là được nhà trường chọn 1 trong 10 thành viên xuất sắc của lớp có chuyến lên HÀ NỘI thăm quan ,vui chơi tại các khu di tích ,công viên Thủ lệ ,lăng Bác ,hồ Gươm ,chùa Một Cột ,bảo tàng Hồ Chí Minh …. Do trường kết hợp với quỹ học bổng khuyến học tài trợ.Bao nhiêu năm mới có một lần .Con không khỏi tự hào về lần đó lại không may xuất sắc đến thế .
Với cái đà lao đầy triển vọng như thế thì việc vào cấp 3 nghĩa hưng B là đầy khả quan . Tuy nhiên ,trước đó với chị gái thì quả là không dễ dàng vì có lẽ chị đã không có được bước đà giống như con .Vào được cấp 3 với con đó lại là tầm cao mới mà con phải chinh phục .Tất nhiên là với sự giúp sức rất đắc lực từ phía gia đình .Sách vở với con không hề thiếu .từ thư viện của anh PHONG (bác hồng )và chị gái .Tuy nhiên ở nơi này con chẳng là gì cả .Chỉ thi đậu vào lớp 10A8. Lớp mang biệt danh là lớp đại trà ,cả trường ai cũng nói thế mà ..Ở đây ,sức ép học tập là không cao .Cộng với đầu vào thấp thì sức học của con là trung bình ,không cãi được .Thế nhưng nhữn tấm giấy khen cũng được mang về một cách lúc thì đều đặn ,khi thì rải rác ,, .nếu không sẽ rất tệ hại khi khi học ở lớp đại trà lại chẳng có tên tuổi gì cả .
Quãng đường khá xa 7km từ nhà tới trường đi bằng xe đạp có khi học cả sáng cả chiều thì quãng đường ấy được nhân lên sẽ không phải là nhỏ 28km mỗi ngày .Rồi chưa kể đến mùa đông giá rét .Cái rét miền bắc có lẽ chỉ người sống ở miền bắc mới chịu nổi .những khi đi ngược chiều gió thì sức nặng của đôi bàn chân tăng lên gấp nhiều lần cộng với cái lạnh thấu xương ,tay chân đều tê cứng .Hết cái lạnh lại đến cái nóng như khắc nghiệt hơn .Mùa hè đến trên con đường trải dài 7km .Các bác nông dân mang rơm rạ sau khi mới thu hoạch lúa ra đường phơi.Đường xa,bụng đói ,chân tay rã rời.đạp chiếc xe đạp trên đường đầy rơm có khi chỉ còn cách xuống mà dắt bộ .Tức lắm nhưng không làm được gì cả .

Mồ hôi túa ra ,cái gió Lào từ phía bên kia dãy núi thổi sang rất nóng và khô ,cộng thêm cái mùi của rơm ,rạ bốc lên ôi sao mà cay mắt khó thở …rồi bao nhiêu khó khăn cũng phải trải qua.Không còn cách nào cả. Kì thi đại học đã đến gần .Nói đến kì thi ,vui lắm ,thích lắm chứ không phải lo sợ nhiều đâu ,bởi từ khi lên cấp 3 có lẽ kinh tế gia đình đã khá giả hơn chút ít.Vào mỗi buổi sáng trước khi đi thi mẹ thường dậy rất sớm nấu cơm ,đi chợ mua lòng heo , trứng vịt lộn và có khi là bún hay bánh ướt để cho con ăn có sức trước khi thi .Có khi với con ,đó chỉ nằm gọn trong từ ‘Thích’ thôi ,mà chẳng nghĩ được rằng mẹ luôn quan tâm và lo lắng cho con trong mỗi kỳ thi như thế nào .

thanh_nd
07-05-2012, 17:30
Học cấp 3 có lẽ hơi quá sức nên thường vào mỗi kì thi là con hay bị bệnh ,bị ốm .Những lúc bận đi làm cùng bố thì mẹ thường hay tranh thủ ra tiệm thuốc tây mua về cho con .Còn những khi có nhiều thời gian hơn ,mẹ thường đi hái lá thuốc hay cây cỏ gì đó.Có rất nhiều loại mà đến giờ cái tên con cũng không nhớ nhiều lắm.Thế là mang về .một ít thì giã ra lấy nước cho con uống .Phần còn lại thì cho vào nồi nấu nước sôi và cho con xông hơi. Theo mẹ thì chữa bệnh bằng Đông y sẽ tốt hơn .Nên bằng mọi cách phải kiếm cho ra bằng được thứ lá thuốc ấy .


Rồi kỳ thi đại học đã đến .theo lời giải thích của bố thì kỳ thi lần này là bức tường cao nhất con phải vượt qua .Con phải dành hết tâm huyết và sức lực cho kỳ thi lần này ,nó rất quan trọng và quyết định cho tương lai của con sau này . Với sức học của nó như thế thì …..đến mà xem…………………
Lần ấy từ Hà Nội trở về ngay sau khi kết thúc môn cuối cùng con đã nói với bố rằng con không làm được bài và môn cuối cùng con chỉ làm được 1 trong 4 câu .Còn rất nhiều thời gian nhưng con không dám ra về .Con rất sợ ,bố ngồi bên ngoài rất lo lắng ,hy vọng ,đặt nhiều niềm tin như thế .Con không thể ra về sớm mà đành ngồi chờ cho hết thời gian .Rồi kết quả kỳ thi cũng được báo trí ,ti vi rầm rộ công bố và niêm yết kết quả……
….Con rớt ! …..ngoài sự mong đợi của bố ,mẹ .thế nhưng đó lại trong tầm ngắm của con.Bố không nói gì đã đành .Còn mẹ ,mẹ sao mọi ngày mẹ hay nói và nói nhiều như thế .sao hôm ấy không nghe mẹ nói gì .Chắc là mẹ buồn lắm mà chẳng nói lên được điều gì cả .Trong khi đó ,bạn bè con ,mấy người trong xóm hay trong lớp mà mẹ biết như :Phong ,Cường hay Huy…..họ đều đã đậu đại học cả.Liệu đó có phải như trong Kinh Thánh nói ‘giống như con giao sắc nhọn đâm xuyên trái tim Mẹ ‘’ không ? .Con nghĩ chắc mẹ đau lắm ,nhưng mẹ không mắng con một lời nào cả mà sao vẫn kiên trì thầm lặng phía sau con .
Thế là con cùng cả nhà quyết tâm ôn thi lại 1 năm nữa ,với sự giúp sức không mệt mỏi từ phía bố .Chạy bằng mọi cách và con đã được ôn lại ở lớp chọn A2 .Tại chính ngôi trường con đã học .Sự quyết tâm đến từng ngày khi con chẳng còn việc gì làm khác ngoài việc học .Trong suất quá trình đó con cũng không quên cảm ơn người bạn học chung gần nhà ,bạn ‘Mừng ‘ .và các bạn học trên lớp A2 ,đã giúp đỡ con .Cả những khi trời nắng hay trời mưa ,gió rét …được ở lại nhà các dì ,các bác hay ông bà ngoại gần trường thì rất hạnh phúc rồi .Con cũng muốn dành tặng rất nhiều cảm ơn tới ông ,bà ngoại của con .

Rồi kỳ thi đại học lần 2 của con cũng đã tới 2007 .lúc này ,đã suy nghĩ nhiều hơn,học nhiều hơn và cũng chọn được trường ưng ý hơn .Hai cha con lại lên đường .chuyến đi lần này xa lắm ,hơn 1800km ,theo trích dẫn trên báo của một người chú rất thân ‘’cháu sau này thi đại học cứ NAM TIẾN nhé ‘’ .đường xa vượt nhiều núi cao nhưng quyết tâm còn cao hơn nhiều .Tới SÀI GÒN ,trọng trách đưa đi thi được giao cho cậu ruột đã đóng đô ở đây hơn 10 năm .Với tác phong quân đội của cậu thì lần thi này diễn ra hết sức an toàn . Trường đh GTVT TP HCM là điểm đáp an toàn và chính xác .ngoài ra cũng không khỏi tự hào với trường CĐ công nghiệp thực phẩm tp hcm .đậu một lúc cả 2 trường với điểm số khá cao 21 và 24 .Con mừng lắm ,muốn trở về nhà ngay báo tin cho bố ,mẹ .nhưng đường quá xa chỉ có thể báo tin trên điện thoại .Lần này nghe giọng mẹ trên điện thoại khác hẳn .Chắc là mẹ mừng lắm .

Sau này con mới nhận ra rằng sau sự vui mừng ấy chắc bố, mẹ lo lắng lắm vì kinh tế để trang trải cho con khi bước chân vào giảng đường đại học .Nhưng thật vui mừng khi con trở về quê hương ăn mừng chiến thắng con nhận được câu nói chắc nịch của bố ,mẹ ‘Cứ lo học hành cho tốt đi .học giỏi thì kinh tế chẳng là vấn đề gì cả ‘’. Hihi thằng bé nghe cứ tưởng thật.Mắt nó sáng lên với cái đầu óc ngây thơ như thế thì nó chỉ nghĩ đến vậy và cứ tưởng đó là sự thật một cách dễ dàng .
Vậy mà quãng đường đại học đến nay gần như đã kết thúc .5 năm,không dài cũng không ngắn .nến còn kể tiếp cũng phải 5 trang giấy nữa mới hết ,,chỉ vắn tắt câu chuyện mà khi xảy ra con không hề hay biết chỉ khi qua rồi con mới hay tin .Trong quá trình đi kiếm từng đồng tiền đóng học phí cho con ,nuôi con ăn ở ..một lần mẹ đã làm việc quá sức ,tay xách những xô vữa nặng trịch để xây dựng công trình (cùng với bố làm nghề thợ xây công trình ) .mẹ đã lên cơn đau tim và phải nhập viện khá lâu trên Hà Nội để điều trị .Lần đó nếu Chúa không thương con nữa ,không thương gia đình mình nữa thì có lẽ mẹ của con không cho con được gặp mặt nữa sao ?.Con thầm cảm ơn Người nhiều lắm .Con chỉ biết rằng con muốn ba mẹ luôn ở bên chúng con .Nếu đến một lúc nào đó ba ,mẹ không còn ở bên chúng con ,che chở cho chúng con được nữa thì con cũng muốn làm một điều gì đó để cho ba , mẹ cười với chúng con thôi .Như một anh em của chúng con đã từng nói nếu con nhắm mắt trước ba mẹ thì đó là một điều hạnh phúc với con.Còn nếu điều ngược lại xảy ra thì con không chịu nổi .


Đến đây có lẽ chỉ mong sao những dòng tâm sự này của con được ba,mẹ biết đến để cho con
được nói hai từ ‘xin vâng ‘ với Thiên Chúa của con
và hai từ ‘Cảm Ơn ‘với cha ,mẹ của con


Ba ,mẹ hãy dành nhiều thời gian hơn để chăm lo cho sức khỏe của cha ,mẹ.đó là điều con mong ước lớn nhất thôi .Trong tim con luôn cầu cùng Thiên Chúa và Đức Mẹ ban bình an và sức khỏe cho gia đình ,ông ,bà anh ,chị em chúng con


Đặc biệt là cho bố ,mẹ.Đấng sinh thành .

thanh_nd
09-05-2012, 23:06
Gửi papa ,mum mum
Nhớ những ngày còn đi học mẫu giáo ,được cắp sách tới trường ,được lớn lên trong những câu hát ru à ơi ,à ơi …
Con lại thầm cảm ơn đấng sinh thành đã sinh ra con ,đã cho con được có mặt trên thế giới này ,cho con được sống ,được lớn lên ,được ước mơ và hy vọng và được nói lời cảm ơn đến cha mẹ con .
Khi còn rất nhỏ ,.bài hát ngày đầu tiên đi học cất lên : ‘ Ngày đầu tiên đi học ,em nước mắt nhạt nhòa ,cô vỗ về an ủi ,mẹ dỗ dành thiết tha …’’có lẽ ngay từ những khi con chưa nhận thức được việc con được sinh ra như thế nào ,con được chăn sóc ra sao . Mẹ đã là người đầu tiên ‘’vỗ về an ủi ,dỗ dành con’’ , mỗi khi con khóc ,khi con khó ngủ trong đêm hay khi con cáu gắt ,mẹ vẫn luôn lặng lẽ phía sau con ,chăm sóc, vỗ về …bao nhiêu đêm mẹ thức trắng ? chỉ thế thôi ,con cũng không trả lời được .
Với con , ngày sinh ra là một kỷ niệm đang nhớ .Cái nóng miền bắc cộng với khí hậu miền biển ở quê mình thì thật là khó chịu .Đúng lúc ấy mẹ trở dạ và con được sinh ra tại nơi đồng ruộng .Nói như thế thì hơi buồn cười .Chắc là không phải ngay mảnh ruộng nhà mình đâu mẹ nhỉ hi ! .Cái ngày sau khi sinh con ra ấy chắc là mẹ mừng lắm vì ba ,mẹ đã có một cậu con trai là con đấy.Con cũng mừng lắm ,mà không biết là lúc đó con khóc hay cười nữa .Nhưng theo kinh nghiệm thì lúc đó chắc là con khóc mẹ nhỉ hii .đứa trẻ nào cũng vậy mà ! (^.^)

Những ngày còn đi học tiểu học ,ba ,mẹ đã rất quan tâm tới việc học hành . Vậy nhưng hồi nhỏ thì có biết đấy là đâu , mải chơi ,chẳng chịu học hành gì cả . Ngày xưa lực học của con chỉ ở mức trung bình thôi .Thế nên thành tích trong 5 năm học tiểu học chẳng mang về chiếc giấy khen nào cả . Quê mình toàn đường đất đá . Đi bộ thì phải vượt qua những chướng ngại vật khôn lường .Té ngã là‘Chuyện bình thường ở Huyện ‘ .Nhất là những buổi đi học chung với lũ bạn ,con trai mà ,nghịch lắm .Gặp những vũng nước đầy bùn đất như thế chúng thay phiên nhau té nước rồi chát đất cát và quần áo ,thế là lấm lem hết cả lũ .Về đến nhà thì không biết có bị mẹ mắng cho trận nào không .Chỉ biết rằng những bộ quần áo ấy là do mẹ giặt cả ,tốn không biết là bao nhiêu công sức mới sạch được .
Lên cấp 2 nụ hoa đã hé nở .đặc biệt là được nhà trường chọn 1 trong 10 thành viên xuất sắc của lớp có chuyến lên HÀ NỘI thăm quan ,vui chơi tại các khu di tích ,công viên ,Lăng Bác , ,.Bao nhiêu năm mới có một lần .Con không khỏi tự hào về lần đó lại không may xuất sắc đến thế .
Với cái đà đầy triển vọng như thế thì việc vào cấp 3 nghĩa hưng B là đầy khả quan.Tuy nhiên chỉ đậu vào lớp mang biệt danh ‘ đại trà ‘,cả trường ai cũng nói thế mà ..Ở đây ,sức ép học tập là không cao .Cộng với đầu vào thấp thì sức học của con là trung bình ,.Thế nhưng nhữn tấm giấy khen cũng được mang về một cách lúc thì đều đặn ,khi thì rải rác ,, .nếu không sẽ rất tệ hại khi khi học ở lớp đại trà lại chẳng có tên tuổi gì cả .
Rồi kỳ thi đại học đã đến .theo lời giải thích của bố thì kỳ thi lần này .Con phải dành hết tâm huyết và sức lực ,nó rất quan trọng . Với sức học của nó như thế thì …..…
Lần ấy từ Hà Nội trở về.Con rất sợ ,bố ngồi bên ngoài rất lo lắng ,hy vọng ,đặt nhiều niềm tin như thế .Con không thể ra về sớm mà đành ngồi chờ cho hết thời gian .Rồi kỳ thi cũng được báo trí ,ti vi rầm rộ công bố và niêm yết kết quả……
….Con rớt ! …..ngoài sự mong đợi của bố ,mẹ .Thế nhưng đó lại trong tầm ngắm của con.Bố không nói gì đã đành .Còn mẹ ,mẹ sao mọi ngày mẹ hay nói và nói nhiều như thế .sao hôm ấy không nghe mẹ nói gì .Chắc là mẹ buồn lắm mà chẳng nói lên được điều gì cả .Trong khi đó ,bạn bè con , mà mẹ biết …..họ đều đã đậu đại học cả.Liệu đó có phải như trong Kinh Thánh nói ‘giống như con giao sắc nhọn đâm xuyên trái tim Mẹ ‘’ không ? .Con nghĩ chắc mẹ đau lắm ,nhưng mẹ không mắng con một lời nào cả mà sao vẫn kiên trì thầm lặng phía sau con .
Thế là con cùng cả nhà quyết tâm ôn thi lại 1 năm nữa ,.Rồi cơ duyên thế nào lại trúng tuyển vào Sài Gòn học.
Vậy mà quãng đường đại học đến nay đã .5 năm,không dài cũng không ngắn .,chỉ vắn tắt câu chuyện mà khi xảy ra con không hề hay biết chỉ khi qua rồi con mới hay tin .Trong quá trình đi kiếm tiền đóng học phí cho con ,..một lần mẹ đã làm việc quá sức ,tay xách những xô vữa nặng trịch để xây dựng công trình .Mẹ đã lên cơn đau tim và phải nhập viện khá lâu trên Hà Nội để điều trị .Lần đó nếu Chúa không thương con nữa ,không thương gia đình mình nữa thì có lẽ mẹ của con không cho con được gặp mặt nữa sao ?.Con thầm cảm ơn Người nhiều lắm .Con chỉ biết rằng con muốn ba mẹ luôn ở bên chúng con .Nếu đến một lúc nào đó ba ,mẹ không còn ở bên chúng con ,che chở cho chúng con được nữa thì con cũng muốn làm một điều gì đó để cho ba , mẹ cười với chúng con thôi .Như một anh em của chúng con đã từng nói ‘’nếu con nhắm mắt trước ba mẹ thì đó là một điều hạnh phúc với con’’.Còn nếu điều ngược lại xảy ra thì con không chịu nổi .

Đến đây có lẽ con cũng chỉ mong sao những dòng tâm sự này của con được ba,mẹ biết đến để cho con
được nói hai từ ‘xin vâng ‘ với Thiên Chúa của con
và hai từ ‘Cảm Ơn ‘với cha ,mẹ của con
Ba ,mẹ hãy dành nhiều thời gian hơn để chăm lo cho sức khỏe của cha ,mẹ.Đó là điều con mong ước lớn nhất .Trong tim con luôn cầu cùng Thiên Chúa và Đức Mẹ ban bình an và sức khỏe cho gia đình ,ông ,bà anh ,chị em chúng con
đặc biệt là cho ba ,mẹ.Đấng sinh thành .

''Theo đề nghị ,bài viết đã được tóm tắt lại,mong cả nhà có thể cùng đọc và chia sẻ nhé ''

bắp nướng
10-05-2012, 11:02
Đúng vậy, trong mỗi bước đường của con đều có bóng dáng của Cha của Mẹ, những người đã tảo tần nuôi ta khôn lớn.
Mỗi lần về nhà là mỗi lần con muốn khóc. Cuộc đời đưa đẩy nhiều lúc con không còn biết khóc là gì nữa. Nhưng con đã khóc rất lâu. Khóc vì con đã làm khổ bố mẹ quá nhiều; khóc vì sao con chẳng thể sống cùng bố mẹ quá lâu, thời gian gộp lại có được 10 năm không bố mẹ nhỉ?; khóc vì bố mẹ hi sinh cho con là thế mà sao con vẫn ham chơi, ham vui không lo học hành; khóc..........
Con chẳng hay tâm sự với mẹ. Chắc truyền thống gia đình mình vậy mẹ nhỉ? Lần lễ vừa rồi mẹ buột miệng nói ước mơ của mẹ. Cuộc sống đã mang đến cho mẹ quá nhiều vất vả, quá nhiều bệnh tật. Có lẽ thế mà mẹ lại càng suy nghĩ nhiều hơn. "Mẹ chưa muốn chết. Mẹ muốn đợi 3 đứa lập gia đình, có thể xây được 1 cái nhà." Phải, đó là ước mơ của mẹ như bao người mẹ khác, lúc nào cũng đặt con cái lên đầu.
Khi con lớn lên, lập gia đình và mẹ sẽ là bà ngoại. Lúc đó con có thể được như mẹ không nhỉ? Con tin là có thể vì chính mẹ đã dạy con biết sống yêu thương, chăm lo cho gia đình mẹ nhỉ?

thanh_nd
10-05-2012, 17:15
Xin báo cáo với cả nhà là bài viết đã được cho vào bao thư chuyển phát về nơi quê nhà ,ngay sáng ngày thứ 2 sau buổi tối sinh hoạt cùng anh chị em.
Sẽ là một món quà bất ngờ với mẹ đấy !

Mong rằng anh chị em cũng có một món quà thú vị tới mẹ ,nhân dịp ngày 13/5 tới là ngày của mẹ nhé !