Đang Tải Dữ Liệu...
+ Trả Lời Chủ Đề
Kết Quả 1 Đến 1 Của 1

Chủ Đề:
Nhấn Để Chia Sẻ Nhe!
Phút lặng lẽ trong một tâm hồn.

  1. #1
    smile's Avatar

    Tên Thật
    N
    Thành Viên Thứ
    35
    Tham Gia
    Jul 2011
    Quê Quán
    ĐT
    Cầm Tính
    Cầm Tính
    Giới Tính
    Female
    Quốc Gia
    Users Country Flag
    Sở Thích
    Xem phim, nghe nhạc, mua sắm, t8m,...
    Tiểu Sử
    Sinh ra, lớn lên và trưởng thành
    Bài Viết
    59
    Góp Nhặt
    1,243 Nén Bạc
    Cảm Ơn
    11
    Được Cảm Ơn 188 Lần Trong 48 Bài Viết
    Cấp Bậc:6 [GieoMamTinYeu - GioiTreHangXanhGieoMamTinYeu - GioiTreHangXanhGieoMamTinYeu - GioiTreHangXanhGieoMamTinYeu - GioiTreHangXanh]
    Sức Sống: 0 / 138
    Điểm: 19 / 4080
    Kinh Nghiệm: 55%
    Chủ Đề: Phút lặng lẽ trong một tâm hồn.

    Tôi không ồn ào, cũng không đến nỗi là một người trầm tính, tôi thích hát, thích nhảy nhưng cũng chẳng phải là một người hát hay và nhảy đẹp. Tôi lúc nào cũng nói cười nhưng không có nghĩa là tôi luôn vui. Vì thế mà tôi phải luôn cố gắng để vui vẻ hết mình với tất cả mọi người, bởi tôi biết sẽ chẳng ai thích một kẻ không biết cười hay một người lạnh lùng và khó gần gũi. Người ta nói rằng hãy sống thật với chính mình, nhưng đôi lúc tôi thấy tôi dường như không là tôi nữa rồi. Trong cuộc sống của chúng ta có quá nhiều thứ, quá nhiều chuyện đáng phải suy nghĩ, tôi thật sự không muốn nghĩ, nhưng tôi bắt buộc phải nghĩ về chúng như là một lẽ đương nhiên và nhiều lúc những điều ấy làm tôi mệt mỏi, tôi luôn đặt ra những câu hỏi "Tại sao?". Tại sao phải thế này, tại sao phải thế kia, và trong lúc đang viết bài này thì tôi cũng đang tự hỏi:"Tại sao lại kể những suy nghĩ của mình ra đây?". Tôi không biết trả lời cho những câu hỏi ấy, nhưng có lẽ tôi hơi ích kỷ vì tôi muốn tìm kiếm sự nhẹ nhàng và thanh thản trong tâm hồn mình. Chỉ thế thôi!

    Cuộc sống ở Sài Gòn tấp nập đã làm tôi thay đổi rất nhiều, từ suy nghĩ đến hành động; những lúc có chuyện buồn phiền ở nơi đất khách này, tôi lại nhớ da diết ngôi nhà thân yêu của mình. Nhưng có nhiều khi một vài giọng nói khe khẽ lướt qua trong đầu tôi và nói rằng: "Nơi này không thuộc về mày", không lẽ tôi thực sự cô đơn trong chính ngôi nhà của mình ư? Nhưng không phải vậy, chỉ là do tôi tự tạo cho mình cảm giác như thế thôi, tôi nhận ra mọi người luôn sẵn sàng mở rộng vòng tay để đón nhận tôi. Tôi là một người không thích thể hiện cảm xúc thật của mình ra bên ngoài, chính vì vậy nên cũng chẳng ai hiểu được tôi đang nghĩ gì.

    Tôi có rất nhiều bạn nhưng cũng chẳng phải gọi là tri âm, tri kỷ. Hồi học cấp 2, tôi từng rất thân với D, rồi khi giận nhau thì lại vô tình biết được bạn ấy đi nói xấu tôi với một người khác. Lên cấp 3, tôi lại chơi thân với nhỏ T cho tới năm nhất ở SG, sau một vài lần chuyển đổi nhà trọ thì tôi với nó cũng được ở chung với nhau, nhưng quả thật, tôi với nó tính cách hoàn toàn trái ngược nhau, mọi người đều nhận xét như thế. Và rồi, một ngày nọ tôi nhận ra rằng cuộc sống của nó quá phức tạp, những người bạn mới của nó đôi lúc làm tôi cảm thấy sợ hãi, tôi biết rằng, cách sống mà nó chọn không giống tôi. Thế rồi, tôi lại chuyển nhà, nhưng vẫn giữ tình bạn của hai đứa. Đến bây giờ thì tôi cũng có thêm một người bạn thân nữa, hy vọng đây là sẽ một người bạn tốt.

    Thật khó để hiểu suy nghĩ của một người, nhiều lúc những lại những chuyện mình vừa trãi qua tôi lại thấy buồn cười cho chính mình. Hồi 17, tôi thích đơn phương một người lớn hơn mình một con giáp, nhưng đó chỉ là cảm giác say nắng đầu đời mà thôi, cũng có thể gọi đó là ngưỡng mộ sự tài giỏi, lịch thiệp của anh ta. Rồi tôi cũng dần quên. Đến 18, lần đầu tiên trong đời tôi cảm nhận được khác biệt bởi một bàn tay khi nó đặt lên tay tôi. Mối tình đầu của tôi bắt đầu từ đó, tôi thật sự cảm thấy hạnh phúc và cho rằng cuộc sống này quá tuyệt vời. Nhưng rồi, mối tình này cũng kết thúc trong lặng lẽ, lúc đến cũng vậy mà khi đi cũng vậy, không có tỏ tình thì làm sao có lời chia tay, mối tình đầu của tôi thật kỳ cục hết sức. Mối tình kéo dài bao lâu thì phải mất hơn gấp đôi khoảng thời gian ấy để tôi quên anh ta, đó là lúc tôi 20. Tôi thật sự quên anh khi tôi bắt đầu gặp 1 người khác, tôi hay nghĩ về người đó, người đó ở rất gần tôi nhưng tôi lại cảm giác như rất xa, xa lắm. Chúng tôi thoã thuận sẽ là anh em với nhau. Thật đáng buồn phải không? Nhưng tôi biết, cái gì là của mình sẽ là của mình, không phải của mình thì mãi mãi sẽ không thuộc về mình. Vì thế, tôi chỉ dám nghĩ về anh như một đứa em gái nghĩ về anh trai mình mà thôi. Thật sự mà nói cũng không mấy dễ chịu cho lắm.

    Làm sao có thể nói hết được những gì mình nghĩ chứ, chỉ biết đôi lúc 1 mình, tôi lại suy ngẫm về những chuyện đã qua, lại phát hiện bên cạnh những chuyện buồn thì có nhiều chuyện vui khác mà tôi không nghĩ đến, cứ khư khư ôm nỗi buồn ấy vào lòng mãi thôi, tôi vẫn còn phải cố gắng vì nhiều thứ khác nữa chứ. Có những việc làm dù nhỏ nhưng cũng đáng để người ta trân trọng và tôn vinh. Vì thế, tôi sẽ làm tất cả những gì tôi có thể, vì mọi người và vì chính tôi nữa. Tôi không cần được trân trọng hay tôn vinh, tôi chỉ cần mọi người biết đến sự tồn tại của tôi, thế là đủ rồi!

    Xem Các Chủ Đề Tương Tự:

    HÃY SỐNG TRỌN VẸN HÔM NAY
    VÌ NGÀY MAI KHÔNG BAO GIỜ ĐẾN



    Tiến lên nào!

  2. Có 4 Thành Viên Cảm Ơn smile Cho Bài Viết Hay Này

    administrator (20-09-2011), Khiết Linh (20-09-2011), tieude (23-09-2011), tieuthu (20-09-2011)

+ Trả Lời Chủ Đề

Thông Tin Chủ Đề

Users Browsing this Thread

Hiện Nay Có 1 Người Đang Duyệt Chủ Đề Này. (0 Thành Viên và 1 Khách )

     

Tags Cho Chủ Đề Này

Bookmarks

Quyền Viết Bài

  • Bạn Không Thể Gửi Chủ Đề Mới
  • Ban Không Thể Gửi Trả Lời Bài Viết
  • Bạn Không Thể Gửi File Đính Kèm
  • Bạn Không Thể Sửa Bài Viết