Đang Tải Dữ Liệu...
+ Trả Lời Chủ Đề
Kết Quả 1 Đến 1 Của 1

Chủ Đề:
Nhấn Để Chia Sẻ Nhe!
Anh Đi Tu Nhá!!!

  1. #1
    Apba's Avatar

    Tên Thật
    hoàng văn quỳnh
    Thành Viên Thứ
    94
    Tham Gia
    Oct 2011
    Quê Quán
    bắc ninh
    Cầm Tính
    Cầm Tính
    Giới Tính
    Male
    Quốc Gia
    Users Country Flag
    Sở Thích
    hoạt động ngoài trời
    Tiểu Sử
    đang học
    Bài Viết
    74
    Góp Nhặt
    5,605 Nén Bạc
    Cảm Ơn
    22
    Được Cảm Ơn 215 Lần Trong 48 Bài Viết
    Tâm Trạng
    Amazed
    Cấp Bậc:7 [GieoMamTinYeu - GioiTreHangXanhGieoMamTinYeu - GioiTreHangXanhGieoMamTinYeu - GioiTreHangXanhGieoMamTinYeu - GioiTreHangXanhGieoMamTinYeu - GioiTreHangXanh]
    Sức Sống: 0 / 163
    Điểm: 24 / 4653
    Kinh Nghiệm: 53%
    Chủ Đề: Anh Đi Tu Nhá!!!

    Anh đi tu nhé!




    Gió bấc về …Nơi ấy, chẳng biết mùa đông có lạnh lắm không? Chẳng biết những cơn gió bấc mùa này có làm em thấy se lòng… Nơi ấy có những tách café mỗi buổi sáng mùa đông cho một ngày mới không em?… Nơi ấy giờ không có anh…

    … Nơi này, không có ai viết những lá thư tình ngọt ngào ru anh vào giấc ngủ. Mỗi buổi sáng cũng không thể nào có tiếng chuông điện thoại ấm áp buổi sớm mai chỉ để đánh thức con mèo lười còn ngái ngủ là anh, nơi này… không có ai hát những bản tình ca dịu dàng cho anh treo ngược hồn mình theo nỗi rét mướt của mùa đông khi hai đứa có cơ hội gặp nhau… Nơi này vắng bóng em…

    Em có còn nhớ giấc mơ… Giấc mơ mà anh đã cố gắng đi trên một hành trình, mải mê theo đuổi những điều kỳ thú hai bên đường để rồi giật mình nhìn lại thì bạn bè của anh đã đi về đích trong cuộc sống của họ, lúc đó anh hốt hoảng nhận ra rằng anh chưa kịp hỏi mọi người tên của cái bến mà anh cần đến, anh đã rất hốt hoảng khi anh không biết nơi anh cần phải về là đâu?… Em đã nói với anh suy rằng anh suy nghĩ lung tung, em đã hứa với anh cho dù xảy ra chuyện gì em cũng sẽ không bao giờ bỏ anh giữa đường đời…

    Em biết không…
    Ngày ra đi anh đã nghĩ rất nhiều về giấc mơ đó, anh đã có thể hiểu vì sao nó cứ hiện lên trong giấc ngủ của anh, rất… rất nhiều lần trong những tháng ngày qua, anh đã hiểu rằng… Vì sao ở bên em, anh không thể tìm được cảm giác bình yên trong tâm hồn mình, vì sao ở bên em anh không thể tự tin rằng mình là người hạnh phúc, vì sao ở bên em anh không thể là chính bản thân mình,… Because bên cạnh em có quá nhiều người và quá nhiều thứ chứ không chỉ riêng mình anh. Anh đã hiểu những điều anh đeo đuổi hai bên đường trong cuộc hành trình không điểm kết của anh chính là em, là những thứ mà anh đã cố công gầy dựng trong niềm mơ ước mong manh của mình…
    Mùa đông năm nay lạnh hơn bình thường! Cái lạnh làm cho nỗi nhớ vô duyên bỗng từ nơi xa xăm nào đó ùa về, tràn qua vòm cây kẽ lá, hững hờ khẽ rơi xuống cuộc sống của anh. Những nỗi nhớ mà em đã không thể nào hiểu được. Giữa đất trời mênh mông nỗi nhớ bỗng như nước sông mùa lũ chảy tràn vào trong tâm trí anh không thể nào ngăn được, những nỗi nhớ không vâng lời đã tìm về với anh… Đó là những phút không bình yên của tâm hồn anh nơi cái miền quê cách xa em hơn một ngàn cây số này. Những điều mà anh đã mơ ước khi còn ở bên em… Anh đã ước rằng em chỉ là một người thật bình thường để anh cũng có thể là một người con trai bình thường bên cạnh em, anh ước rằng mình có thể sống thật là chính mình… Có thể làm những điều tưởng chừng thật đơn giản nhưng lại là quá sức nếu cứ phải ở bên em.

    Cuộc sống của anh bây giờ là những giờ kinh phụng vụ “sáng, chiều”; là những chuỗi kinh Mân Côi; là những giờ học tu đức, là những giờ học kiến thức xã hội; là chuỗi những tiếng cười không biết mỏi; là những tách café buổi sáng,… Và em biết không, lúc này ở bên cạnh Chúa và bên những người bạn trẻ trung sôi nổi này, anh có được những giấc ngủ dài không thắt thỏm âu lo.


    Anh cảm thấy hối tiếc vì sao mình lại đi tìm điều giản dị ấy ở nơi xa lạ trong từng ấy năm, vì sao anh đã có thể mất quá nhiều thời gian ở bên cạnh em mà mơ ước những điều giản dị ấy… Người ta nói yêu một ai đó là sẽ không bao giờ hối tiếc, nếu hối tiếc có nghĩa là bạn chưa yêu người ta mà đó chỉ là một tình cảm tương tự như tình yêu mà thôi…

    Anh không biết có phải mình đã ngộ nhận về những tháng ngày ấy không?… Nhưng có một điều anh biết, chúng ta là những con người ở những thế giới khác biệt, em là một ngôi sao xa mà anh là kẻ không bao giờ có thể vượt khỏi mặt đất của mình để chạm tay tới vì sao đó. Giống như là một cây lúa chỉ có thể sống tốt ở nơi đồng quê đất đượm phù sa.

    Và anh tin, anh tin mình đúng khi quyết định ra đi, anh tin mình đúng khi rời khỏi mảnh sân con đầy hoa nắng ấy để tới nơi này, với con sông hiền hòa vỗ về, để quên đi tháng năm bơ vơ một mình giữa phố đông xa lạ… anh đã đúng khi buông tay em để trở về là chính anh, bình thường và giản dị…

    Gió bấc về giống như những nỗi nhớ, những kỷ niệm xưa rồi cũng như những cơn gió thoảng đi, những cơn gió mùa đông làm người ta rét run nhưng cũng làm cho người ta biết yêu bản thân hơn, những cơn gió mùa đông làm người ta có cơ hội khoác lên người chiếc áo mới để thấy mình đẹp hơn… Những kỷ niệm làm cho người ta thấy cuộc đời còn có bao điều thú vị, những kỷ niệm giúp con người ta biết rằng cuộc đời còn có những niềm vui… Không bao giờ là quá trễ để thực hiện điều mình ao ước phải không em?…Cầu nguyện cho con đường dâng hiến của anh nhé!

    Mùa đông 2010-2011 gửi em, người yêu của anh!

    DomStone

    Xem Các Chủ Đề Tương Tự:

    Last edited by Apba; 01-11-2011 at 11:05.

  2. Có 7 Thành Viên Cảm Ơn Apba Cho Bài Viết Hay Này

    administrator (01-11-2011), bin (02-11-2011), ROSA (02-11-2011), shane (01-11-2011), tieude (01-11-2011), tieuthu (01-11-2011), tocxudep (03-11-2011)

+ Trả Lời Chủ Đề

Thông Tin Chủ Đề

Users Browsing this Thread

Hiện Nay Có 1 Người Đang Duyệt Chủ Đề Này. (0 Thành Viên và 1 Khách )

     

Tags Cho Chủ Đề Này

Bookmarks

Quyền Viết Bài

  • Bạn Không Thể Gửi Chủ Đề Mới
  • Ban Không Thể Gửi Trả Lời Bài Viết
  • Bạn Không Thể Gửi File Đính Kèm
  • Bạn Không Thể Sửa Bài Viết